Thứ tư, 27/6/2012, 14:31 GMT+7
Giữa cuộc sống ồn ào và bon chen ở phố thị, tiếng nhắc nhở khẽ khàng “Chân chống kìa” của một người không quen biết làm tôi thấy ấm lòng.Ra khỏi nhà đặc biệt vào giờ cao điểm đồng nghĩa với việc người dân sống ở thành phố phải đối diện với muôn vàn nỗi ức chế.
Mỗi lần đi trên đường, đầu óc tôi căng như dây đàn để tránh xe lạng lách ở phía trước, để đối phó với tiếng còi xe bus bỗng vang lên thất thanh khiến tim muốn bắn ra khỏi lồng ngực, một chiếc xe sẵn sàng vượt lên vũng nước rồi bắn tứ tung, để lại trên áo những vết bùn đen lấm chấm hay đứng hàng giờ giữa trời nắng gần 40 độ chỉ vì nạn tắc đường…
Khi tôi đang rất bực mình với hàng tá những phiền muộn đến từ “thảm họa giao thông”, bỗng một người đàn ông lạ mặt vượt lên. Tôi thoáng chút băn khoăn vì đường rộng, thoáng hơn mọi khi sao lại ép sát vào đầu xe mình.
Người đàn ông đó nhẹ nhàng nhắc khẽ “Chân chống kìa”. Khi tôi chưa kịp định thần để nói tiếng cảm ơn thì người đàn ông áo đó đã vụt đi, hòa vào dòng người tấp nập trên phố.
Tôi dừng lại, gạt chân chống xe máy lên và trong đầu vụt lên nhiều suy nghĩ.
Ước gì, người nào cũng có ý thức vì cộng đồng từ những việc nhỏ như thế thì cuộc sống sẽ tươi đẹp biết bao.
Lưu Vân

Không, nếu như văn, thơ ở cùng chỗ, ra cùng đường với em bé. 5/6/2013 4:20:47 chiều