Chủ nhật, 5/2/2012, 10:00 GMT+7
Bố vẫn thường nói rằng: “Ngày xưa dù rất nghèo nhưng Tết luôn ấm áp và rộn rã bởi tiếng cười của các con. Còn bây giờ, cuộc sống đã đủ đầy, nhưng mấy năm rồi, không khi nào gia đình mình được sum vầy đông đủ. Thành ra, Tết bây giờ đối với bố mẹ thì còn nghèo hơn cả ngày xưa”.
Đã bốn năm, kể từ khi xuống thành phố học và làm việc, con thường trở về nhà đón Tết rất muộn. Lúc còn là sinh viên, chỉ vì muốn có thêm ít tiền để trang trải việc học nên con hay đi bán hàng giáp Tết, thành thử, cứ tối 30 mới về đến nhà. Suốt mấy ngày ấy, lòng con cứ nôn nao đến lạ. Nhất là mỗi lần điện về hỏi xem ở nhà đã sắm tết đủ chưa, thế nào bố cũng bảo: “Bố sắm hết rồi, chỉ chờ có các con về là đủ”. Con nghe giọng bố lạc vào giữa cái lạnh thấu sương của miền trung du Bắc Bộ mà lòng nghẹn đắng.
Con nhớ lúc mấy anh em còn bé xíu, cả năm chỉ mong sao cho nhanh nhanh đến Tết. Không phải để được nhõng nhẽo đòi mẹ mua cho quần áo mới, được đi chơi nhà này, nhà nọ, được nhận những đồng 500 lẻ đỏ chói như những đứa trẻ khác. Tết với mấy anh em con là không phải ăn cơm độn sắn, mà vẫn phải vừa ăn vừa nhòm nồi lo đói. Tết được ăn ngon hơn, có bánh chưng, thịt lợn, dù chỉ là mấy lạng thịt mỡ bèo nhèo và mấy chiếc bánh chưng không nhân đỗ nhưng mới yên vui, đầm ấm làm sao.
Có năm nhuận, Tết đến chậm hơn hàng tháng trời, mất công mấy anh em hùi hụi đợi. Chỉ có mẹ là mừng rơn, gặp ai cũng bảo: “May quá, năm nay Tết muộn, tháng sau đàn gà lớn hơn một chút, chắc là có thêm ít tiền rồi”. Nhiều lúc con bảo: “Chán mẹ ghê, Tết hay thế mà mẹ cứ mong đến chậm”. Con thấy mẹ thở dài, nhưng lúc ấy, con chưa đủ lớn để có thể hiểu được những tiếng thở dài của mẹ.
Lớn lên, khi hiểu được rằng, để có mấy lạng thịt cho các con đỡ tủi thân vào ngày Tết, bố mẹ đã phải chạy ngược chạy xuôi vay mượn. Thậm chí, phải vay nặng lãi, để làm sao mua được một cái áo mới cho đứa này thì năm sau lại mua cho đứa khác diện Tết. Hoặc ba anh em cứ thay nhau mặc, đứa mặc mùng Một thì thôi mặc mùng Hai. Nên mấy ngày Tết, trong khi mọi người đi chơi thì mẹ hay ngồi một mình, bấm ngón tay tính ra, tính vào, rồi lại thở dài thườn thượt. Chỉ có mấy anh em con là cười đùa vui vẻ suốt ngày bên mấy cái kẹo xanh đỏ, bên nồi cơm trắng đầy không còn lo đói, bên cái áo mới thơm tho, dù chỉ được mặc một ngày…
Bây giờ, cuộc sống không còn khó khăn nên năm hết, Tết đến mẹ không phải ngồi bấm ngón tay nhẩm tính và thở dài thườn thượt nữa. Niềm vui được ăn một bữa cơm no như ngày xưa giờ đã không còn. Nhưng đôi lúc con rất thèm cái cảm giác háo hức và hạnh phúc của ngày thơ bé, khi cả đêm thức trông cái áo mới, chỉ sợ nhắm mắt, tỉnh dậy hóa ra mọi thứ chỉ là một giấc mơ.
Bây giờ ba anh em con đều đã trưởng thành, ai cũng có công ăn việc làm ổn định, nhưng đều công tác xa nhà, nên Tết có năm về được, năm không. Năm nay anh cả và em út đều về đón Tết thì đến lượt con phải ở lại thành phố do đặc thù công việc. Biết chắc rằng con sẽ không tránh khỏi nỗi cô đơn khi phải đón Tết xa nhà và những đợt rét kéo dài sẽ càng tái tê hơn. Hôm trước, gọi điện về nhà, không dám hỏi bố xem nhà đã sắm tết đủ chưa. Bởi con sợ phải nghe bố nói rằng: “Tết năm nay chẳng thiếu gì, chỉ thiếu mỗi con thôi”.
Vũ Thị Huyền Trang
Bộ gõ Tiếng Việt Tự động Telex VNI VIQR
Vui lòng gõ bằng Tiếng Việt có dấu (Tối đa 4000 ký tự)
Lê Tiên Long Sao bây giờ bạn vẫn dùng logo này? 11/5/2012 4:37:52 chiều